Tuesday, 27 May 2014

Phiêu lưu giữa canh bạc cuộc đời

Bị rớt hoài mầy kỳ thi đại học, Báu bỏ quê vào Sài Gòn, hy vọng tìm thấy tương lai tốt đẹp bằng cuộc phiêu lưu giữa canh bạc đời may rủi. 
 
Dòng xoáy phồn hoa đủ sắc màu đến chóng mặt, Báu chẳng dễ tìm ra một chỗ chen chân an toàn tạo ra cơm áo. Anh như chú muỗi nhà quê, thất vọng khi châm ngòi vào mấy bức tượng khổng lồ mập mạp, trong những ngôi đền chùa nơi thành phố. Đói bụng và thất nghiệp, Báu tìm đến địa chỉ của bà cô ruột tên Oanh, hiện nấu bếp cho một công ty xây dựng ở thành phố. Kế sinh nhai buộc anh vui lòng làm  thợ hồ tập sự nơi bà Oanh đang phục vụ.
 
Chú Ba - chồng cô Oanh – quê ở Cần Thơ, làm nghề chở hon đa ôm chẳng mấy thiện cảm với thằng cháu bên vợ, mới nhập cư vào căn hộ ổ chuột, bấy lâu vợ chồng chú với ba đứa con lít nhít đã quá ư chật chội. Để giải tỏa không khí ngột ngạt cho gia đình cô và bản thân mình, Báu dọn về ở chung với chị Hai Bé, bạn đồng nghiệp, đã có 1 đứa con trai, thằng Phan, vừa tròn 3 tuổi. Hai Bé chấp nhận sống đơn thân ôm “mảnh tình một khối” từ cái thủa bé Phan còn nằm trong bụng mẹ. Mấy chục hộ dân lao động trong hẻm chẳng ai biết cha thằng bé là ai.
 
Lúc đầu, Báu và Hai Bé gọi nhau là “chị” và “cậu”. Dần dần họ thay đổi cách xưng hô như một cặp nhân tình xứng lứa vừa đôi. Kẻ tự phong mình là “kẻ sĩ lỡ thời”, người muốn coi mình là “hồng nhan bạc mệnh”. Báu và Hai Bé nâng niu cuộc nhân duyên của họ như những viên bảo ngọc bị chôn vùi trong bãi cát, nhờ sự vần vũ phong thủy âm dương mà tác hợp. Hai mảnh đời rách nát bù đắp, gắn kết cùng nhau như loài chim trời đã nâng niu từ những cọng rơm khô cũng tạo thành tổ ấm. Hết giờ lao động, sau bữa cơm chiều, thằng Phan chạy lon ton bên má Hai và ba Báu đi dạo phố. Chỉ một thanh kẹo kéo, một hộp sữa chua được ba mẹ yêu chiều, thằng Phan cũng reo lên như người nghèo trúng thưởng vé số. Hạnh phúc từ tình yêu thương như dòng nước ngọt ngào, thanh tẩy sạch quá khứ lầm lụi bấy lâu. 
 
Cuộc hôn nhân của họ lãng mạn như bản tình ca bất tận. Nhưng rồi, gánh nợ áo cơm lại là những con số chân thật đến lạnh lùng, tàn nhẫn. Hai Bé mang bầu rồi sinh bé gái Hiền Thương. Gánh nặng gia đình chất cả lên đôi vai gầy của Báu. Những buổi chiều thơ mộng như ngày xưa không còn nữa. Tiếng cười trong gia đình cũng hiếm hoi dần, nhường chỗ cho những nhọc nhằn toan tính, phàn nàn vì sinh kế khó khăn. Mức thu nhập hiện tại của Báu không còn hợp lý với những khoản phải chi tiêu của gia đình. Anh phải chia tay vợ con theo đoàn thợ khác sang tận Campuchia hành nghề.

Trong một phút sai lầm, chị đã biến chồng mình thành người xa lạ (Ảnh minh họa)
Trong một phút sai lầm, chị đã biến chồng mình thành người xa lạ (Ảnh minh họa)
 
Thời gian đầu, nhờ số tiền thu được khá hơn, Báu gửi về nuôi gia đình cũng có phần dư giả. Sau trận cảm thương hàn, bé Hiền Thương còi cọc suy dinh dưỡng. Mua được mấy lạng cao trăn, cao ngựa bạch Báu mừng rỡ mang về nhà rồi dặn vợ:
 
- Hằng ngày, em tra một chút cao vào nấu cháo cho bé Thương. Con mình gầy yếu quá. Ngoài ra em có thể uống cao bồi dưỡng sức khỏe chăm sóc các con cho anh yên tâm đi làm!
 
Gương mặt đỏ bừng rồi tím tái như quả bồ quân, Hai Bé xổ ra từng chùm ngôn ngữ khó chịu:
- Thì ra, bé Hiền Thương là con anh, tôi là kẻ nuôi nó mới được sự bố thí của anh, thằng Phan là đồ thừa không đáng cho anh nhìn nhận. Anh không biết nó phải hầu hạ con anh cực tới mức nào hả?
 
Báu phân trần:
- Dù tôi coi thằng Phan là con, thì thuốc men dành cho người bệnh, anh lớn nhường em bé cũng là lẽ thường. Em còn thiếu lời nào cay độc hơn với tôi nữa không?
 
- Anh suy nghĩ nhỏ nhen, phân biệt đối xử thì cầm gói cao đi đâu thì đi luôn! 
 
Hai Bé ném gói cao lăn lóc ra trước sân, đóng cửa đánh “sầm” trước mặt chồng, từng mảng ngôn từ chợ búa đắng lòng lọt vào tai Báu. Anh lẳng lặng ra đi, mong thoát khỏi bầu không khí ê chề, chẳng buồn nhìn lại gói quà quý giá mà anh đã nhờ bạn bè lặn lội tìm mua bằng được.
 
Biết chồng đã đi rồi, hai đứa con vào giấc ngủ say, Hai Bé mở cửa ra ngoài, cô không biết con Mực nhà láng giềng đã tha gói cao đi từ lâu. Tự nguyền rủa sự ngu dại của mình, cô quyết từ mặt thằng chồng quá nhỏ nhen đành tâm mang gói cao của con về bên kia biên giới.
 
Mấy cuộc điện thoại Báu muốn hỏi vợ về kết quả dùng cao bồi dưỡng cho con, nhưng đều bị từ chối. Cuộc tình không hôn thú, lúc chia tay cũng thật giản đơn. 
 
Hai Bé đã thay sim điện thoại khác, từ khi cô bắt bồ với ông Trường – đội trưởng xây dựng của cơ quan. Trường có vợ con ở nhà quê, nên rất cần cô khi vợ con xa vắng. 
 
Một bữa, Hai Bé vô tình nhặt được tờ báo trong cặp của Trường, in bằng chữ Campuchia giống tờ giấy gói cao hồi trước Báu mang về. Cô hỏi, thì ông Trường trả lời:
 
- Con Mực tha cái gói vào phòng anh. Nhờ kinh nghiệm học được từ ông nội, anh biết trong đó là 3 lạng cao ngựa bạch và 2 lạng cao trăn rừng. Không rõ của ai, anh ngâm cả vào bình rượu!
 
Ông Trường đi rồi, nhìn thằng Phan mạnh khỏe, nằm ngủ bên bé Hiền Thương ốm yếu tội nghiệp, Hai Bé nghe lòng mình thắt lại. Cô hiểu được lòng chồng, cũng là khi cô đã biến anh thành người xa lạ. Ông Trường chỉ là kẻ đã lợi dụng cô như cái bóng mát dừng chân. Đấu tranh với chồng vì ý nghĩ nông cạn ích kỷ như cô chẳng khác gì mang dầu chữa cháy. Giọt nước mắt muộn màng lăn trên gò má, Hai Bé vội vàng ôm lấy Hiền Thương, nó đang cựa mình lảm nhảm nói mơ: “Ba! Ba!...
 

No comments:

Post a Comment